Ta đã từng

Không ai dùng một nụ cười để làm thước đo cho một tình yêu, một hạnh phúc. Cũng chẳng ai biết mình sẽ sống được bao lâu trên cõi đời này để nói thêm những lời yêu thương với người mình mong muốn, trước khi nhận ra rằng quá muộn.
Chẳng ai cứ đi mãi một con đường dài thật dài như thế, để rồi nhìn vào cuộc đời mình thấy chỉ toàn là đắng cay rớt xuống bờ vai từ khi nào…
Có những tình yêu chỉ toàn là nước mắt. Là anh yêu em nhiều mà chẳng biết làm gì cho em, là anh cần em hơn nghĩa của một tình yêu bình thường khác…

5 năm kể từ ngày mình gặp nhau. 4 năm kể từ ngày anh nói yêu em và em chỉ khóc. 3 năm kể từ khi em rời xa anh và bảo đừng yêu em nữa. 1 năm kể từ ngày em nói rằng em yêu anh và rồi anh im lặng. 2 ngày kể từ lúc em hỏi anh và anh đã trả lời…
Tình yêu đầu, ta yêu bằng hết sự say mê và bất chấp, càng lớn ta lại càng không đủ dũng cảm để bỏ hết mọi thứ đằng sau, cuộc đời chỉ có yêu và yêu thôi thì thật không tưởng.

Cũng là vào 1 đêm trăng như thế, đêm trăng ám ảnh bằng sự chia ly bởi sự sắp đặt của số phận. Chúng ta đã yêu nhau bao lâu và thăng trầm cũng có. Tình cảm đến rất tự nhiên và rời đi cũng nhẹ nhàng như vậy. Những biến cố bất ngờ trong cuộc đời thật ra ko phải là nguyên nhân khiến cho tình cảm phai nhạt, mà chính sự im lặng đã vô hình đẩy chúng ta cách xa không thể nào chống đỡ nổi. Tình yêu vốn dĩ không có tội, chỉ là những toan tính của cuộc đời mới làm lỡ hẹn mất tình yêu.

Anh và em, thương nhau để đó, mãi mãi vẫn là sự dang dở, vốn dĩ đã không có bắt đầu thì sao mong được kết thúc trọn vẹn. Anh không nhớ đã từng tiếc nuối hay chưa, chỉ biết chắc chắn rằng yêu em là điều tuyệt vời anh có được. Người ta nói, tình chỉ đẹp khi còn dang dở, đời mất vui khi đã vẹn câu thề…

Duyên phận, gặp và rời xa, âu cũng chỉ là do duyên phận, em nhỉ.

– 4/6/2015

su su

nguyenminhhung