Hoài niệm Tiểu Vi – Lời tỏ tình

7 months ago Cảm ơn trái tim

Sinh nhật vui vẻ, tuổi học trò của tôi.

Tuổi học trò có thể khiến người ta hoài niệm suốt 4 nghìn năm, nếu họ có thể sống thêm vài trăm thế kỉ nữa.

Năm 2009, cỡ đó, Tiểu Vi lần đầu tiên xuất hiện như một Thúy An trong “Cô gái đến từ hôm qua” khiến tôi ngây ngất.

Bàn đầu bàn cuối. Đôi mắt ngờ nghệch phải chen qua hàng chục mái tóc đen mới đến được bờ vai đang cặm cụi.

Vì nét đáng yêu, vì tính tình dễ mến, và vì giọng hát trong trẻo, nên có bao thằng như tôi đang ngày đêm thổn thức.

Bọn nó mạnh dạn, mà chẳng thích lâu. Còn tôi âm thầm, thì lại dai dẳng.

Sinh nhật ngày 1/11 năm đó, thấy thằng bạn hí hửng chọn quà, tôi buồn rầu vì chưa tồn tại trong mắt nhỏ.

Tôi không lộ ra bên ngoài mấy điều nội tâm hằng ngày gào thét. Nên chẳng bì được, thằng Đang hơn hẳn bởi sự nồng nhiệt.

Đến khi nó gần như bỏ cuộc, tôi mới bắt đầu để nội tâm nhảy ra ngoài bớt.

Tiểu Vi

Về sau, tôi và Vi thân với nhau hơn và tôi hay gửi cho nàng những tín hiệu. Vi đủ nhạy cảm để hiểu, nhưng chỉ đáp lại bằng sự lãng tránh ít nhiều.

Có lần, Đang gửi tôi 1 trang web thần kỳ, chỉ cần nhập tên 3 người mình đang thích, kết quả sẽ trả về tên của người mà mình có tình cảm nhiều nhất. Tôi nhập chữ Vi vào ô đầu tiên, 2 ô còn lại để trống. Kết quả bất ngờ. Thằng Đang nhận được email với những cái tên tôi đã gõ.

Nó gửi trang web ấy cho cả Vi. Bất ngờ hơn nữa, có chữ Minh Hùng trong đó.

Đến năm cuối cấp, chính xác là ngày 27/3, tôi gần như đã muốn cầm tay Vi và nói rằng tôi thích nhỏ.

Sở dĩ, tôi gọi Tiểu Vi là tuổi học trò của mình, là bởi thời kì ấy tôi đã biết thích 1 người đồng nghĩa với việc theo đuổi và nói ra. Tức là, tôi không để mặc nhiên mọi chuyện trôi theo ngày tháng như hồi lớp 5 thích Xinh hay lớp 9 thích Thi Hạ. Tiếc là, dũng khí năm ấy của tôi vẫn không đủ lớn, không đủ để bỏ lại những rụt rè, không đủ để bật ra những lời yêu đương hứa hẹn. Tôi chẳng đủ sức mạnh để dịch chuyển thế giới trong đôi mắt nhỏ, hoặc tôi đã không nhận ra.

Rất lâu sau này, tôi mới chính thức tỏ tình với nàng. Lời tỏ tình rất muộn, muộn đến nổi tôi đã hết thích Tiểu Vi từ lâu.

2015

Đứa Sài Gòn, đứa Đà Nẵng.
– Hồi đó,… Kid thích Vi
– Vi cũng nghĩ là Kid thích Vi
– Chẳng biết nói sao nữa, thích là thích vậy thôi.
– Kid viết nhiều thứ về Vi, truyện thì toàn cho Vi làm nhân vật thật tốt, và cả thơ nữa…
– Xem You are the apple of my eye đi.
– “Cảm ơn cậu, vì đã thích tớ”
– “Tớ cũng thích tớ năm ấy đã thích cậu.”

Nhiều năm trôi qua, tôi vẫn có hoài niệm đầy cảm xúc với Tiểu Vi là bởi tôi đã không nhấn nút chấm dứt đáng buồn cho tình bạn bằng câu tỏ tình. Sự tiếc nuối hiển nhiên ấy không hẳn là mất mác, mà có thể là món quà của thời gian dành tặng cho tôi vì đã giữ lại được nhiều cảm xúc đẹp.

“Thời học sinh là khoảng thời gian mà những cảm xúc, rung động trong chuyện tình yêu diễn ra bất chợt và cũng rất mãnh liệt nhưng vẫn chất chứa sự e dè, ngập ngừng, để rồi 3 năm cấp 3 qua đi, mỗi người chọn cho mình một hướng đi riêng, chỉ còn lại những bí mật, những điều ấp ủ chưa bao giờ thổ lộ. Nhưng không làm ta nuối tiếc, mà lại làm ta mỉm cười, và xem như nó như là một kỉ niệm đẹp mà ta sẽ nhớ mãi.”

sinh nhật Kon Nít

Hồi cấp 3 cứ lén nhìn cô bạn. Tan học rồi lại lẳng lặng đi sau. Có mấy lần đuổi kịp, đi song song cho đến lúc xe đạp mỗi người rẽ mỗi hướng khác về nhà.

Ngày chia tay, vạt áo lưu giữ kí bút: “I love you, Cạp Cạp ^^”

Quay ngược thời gian, quá khứ của quá khứ, cuối tháng ba những ngày chong chóng xoay bên cổng trại, bóng dáng cô gái nhỏ nhỏ xinh xinh không hiểu sao cứ ở mãi trong tâm trí tôi bền bĩ qua năm tháng, cứ hễ vô tình điều gì gợi nhắc lại bổng da diết nhớ về cái thời nhớ thương. Chong chóng không quay. 

nguyenminhhung